Hùng Hưng 
Văn phòng thiết kế kiến trúc

Một khách hàng đặc biệt luôn muốn kiến trúc sư thiết kế công trình của họ phải là người xứng tầm cho dự án, phải là kiến trúc sư chủ trì thiết kế và quản lý toàn bộ dự án từ đầu tiên đến cuối cùng. Một khách hàng mong muốn như vậy là khách hàng rất hiểu biết về thiết kế.

Đã hơn 15 năm hành nghề, kiến trúc sư Hùng Hưng luôn là người trực tiếp thiết kế toàn bộ các dự án, từ nhỏ đến lớn, và bên cạnh là các cộng sự thiết kế đúng tầm cho dự án.

"Tôi cho rằng tính cá nhân là hợp lý, nó luôn cho ta một tầm nhìn tổng hợp và thống nhất. Sự hiểu biết sâu sắc về cuộc sống là nền tảng cho thiết kế của tôi"

Hùng Hưng









Lib.A 
Văn phòng nghiên cứu kiến trúc

Ban đầu là văn phòng Thiết kế Kiến trúc do kiến trúc sư Hùng Hưng sáng lập, hoạt động đã 15 năm. Qua nhiếu năm làm việc, chúng tôi nhận thấy xã hội, cuộc sống con người thay đổi quá nhanh, và phát hiện nhiều vấn đề đang tồn tại:

+ Việt Nam còn rất lạc hậu, cụ thể là xã hội, con người và kiến trúc. Chúng tôi thực hiện kiến trúc ở Việt Nam, nhưng tầm nhìn là quốc tế.

+ Văn phòng thiết kế kiến trúc ở Việt Nam hoạt động cục bộ và riêng rẽ. Rất nhiều thứ thiếu khoa học trong lập luận và trong thiết kế. Tính nền tảng trong thiết kế địa phương không rõ ràng, không được xây dựng và tiếp nối giữa những thế hệ.

+ Sức tiến kiến trúc thế giới rất nhanh, điều này làm cho những kiến trúc sư trẻ hoang mang khi họ thiếu nền tảng trong tầm nhìn kiến trúc địa phương.

+ Tiến bộ khoa học của loài người đã chỉ rõ sự thay đổi lớn của môi trường sống.

+ Chúng ta có bị vướng trong công năng? Thị giác? ... Bây giờ tìm kiếm về kiến trúc xanh?

... và rất nhiều thứ khác. Chúng tôi nhận thấy Kiến trúc tương quan đa diện trong cuộc sống, chứ không đơn thuần là tạo hình và thẩm mỹ, hay ý muốn về tâm lý.

Đó là lý do Lib.A đi vào nghiên cứu.

Chúng tôi luôn chào đón những kiến trúc sư đồng nghiệp cùng tham gia và tìm kiếm sự liên kết với những nghành khoa học, nghệ thuật khác.











Luận Điểm Thiết Kế


  


Thiên Nhiên

Vạn vật cấu thành thiên nhiên. Con người là một phần của thiên nhiên, lọt thỏm trong nó. Môi trường ta đang sống chính là sự cân bằng của trái đất trong tương quan với toàn vũ trụ. khi nào con người vẫn còn sống và sinh hoạt trong môi trường này thì nhất thiết phải hòa hợp chặt chẽ với nó.

Con người luôn cố gắng điều khiển mọi thứ và làm ra những cấu trúc nhân tạo nhằm thực thi ý muốn của mình. Dù vậy, sự cân bằng nguyên thủy của tự nhiên và chính bản thân tự nhiên vẫn không thể bị phủ định. Trong cuộc sống, cái "sáng tạo chân thật" phải thấu suốt điều này, trong kiến trúc cũng vậy.




Lớp Vỏ Mềm Mại


Làn da tự nhiên, hơi thở tự nhiên.

Trong kiến trúc có cái "bên ngoài" và cái "bên trong". Trung gian giữa hai khoảng này tôi sử dụng "lớp vỏ mềm mại".

Thanh lọc thiên nhiên: bất cứ vùng đất nào, thiên nhiên cũng luôn biến đổi, lúc mưa, lúc nắng, lúc khắc nghiệt, lúc ôn hòa dễ chịu,... sinh hoạt con người không thế thích nghi liên tục với sự biến đổi này. Lớp vỏ mềm mại như là khoảng trung gian điều tiết thiên nhiên, để hòa nhập trong nó thật linh động.

Theo cách cổ điển, con người luôn sử dụng sức mạnh kỹ thuật, để chống lại sự khắc nghiệt thiên nhiên. Khi đó nó để lại một hậu quả lớn lao, kiến trúc không còn tự nhiên trong thiên nhiên. Điều này cũng song song với việc sử dụng một lượng năng lượn nhân tạo rất lớn để làm điều đó. khủng hoảng năng lượng là điều tất yếu. Hiển nhiên, một vật thể sống cần tiêu thụ năng lượng, nhưng lạm dụng và phung phí là bất hòa hợp.

Có thể gọi đây là khoảng trung gian giữa môi trường này và môi trường kia. "Lớp vỏ mềm mại" thật linh động và đa dạng, trong những trường hợp khác nhau, độ đậm đặc khác nhau, biến hóa trong tạo hình, điều tiết môi trường.

Môi trường mới cùng với cấu trúc "lớp vỏ mềm mại" cấu thành, nó như được sinh ra từ tự nhiên.

Chắc chắn có một cấu trúc tạo nên từ "lớp vỏ mềm mại" mà nơi đó chỉ cần một năng lượng tối thiều hoặc có thể không cần.



Cái Kho Và Khoảng Trống


Quan sát ra không gian bao la ngoài vũ trụ, những hành tinh và cấu trúc của chúng, bao gồm bụi vũ trụ, cũng như tổng quan của trái đất và một khu đô thị, với cấu trúc của kiến trúc, tôi thấy rằng chúng như nhau, bao gồm cái bên trong và cái bên ngoài, đối với trương ứng một địa điểm nào đó. Tôi gọi đó là "cái kho và khoảng trống".

Một thiên hà có sức hút của nó và sức kéo của nó ra. Một hành tinh cũng vậy, luôn hút về nó những thành phần vật chất. Cấu trúc của trái đất được cấu thành bởi sức hút lẫn nhau, mọi thứ luôn hướng vào tâm của nó. Trong mỗi con người cứ theo quán tính của vật chất thì họ cứ hút vào mình để thiết lập cái riêng biệt, càng lớn càng tốt. Cái sở hữu, cái tôi là biểu hiện cho điều đó. Những cái kho và khoảng trống.

Tôi thấy trong cấu trúc đô thị là tập hợp những cái kho và khoảng trống còn lại. Trong một ngôi nhà ở cũng vậy, là một thể tích để chứa những khoảng riêng biệt của những cá nhân, khoảng trống còn lại thật quý giá.

Cái tủ, cái kệ, két sắt... để chứa và lưu trữ tất cả những cái riêng biệt. Hơn nữa, những gì thuộc về một cá nhân thường thì cái kho không đủ chứa và chúng tràn ra ngoài khoảng trống, chiếm lĩnh khoảng không.



Hình Thức Tan Biến


Hình-thức biểu hiện cái hiện hữu. Tan-biến chỉ cái không hiện hữu. "Hình thức tan biến" chỉ ra một mâu thuẫn: khi ta sản sinh ta một cái gì đó thì ngay lập tức, ta không chỉ đối diện với sự tồn tại của nó mà còn với sự tan biến của nó. Được sinh ra và tan biến trong cùng khoảnh khắc chính là sự sống động liên tục.

Thông thường, hình thức và biểu tượng luôn đi vào ý nghĩ của chúng ta, các kiến trúc sư, ngay khi bắt đầu thiết kế. Chúng ta dồn nhiều sức lực để tăng cường chúng do sự thúc bách gây ấn tượng cho khách hàng hay vì sự khẳng định một cái gì đó.

Có phải ta luôn cố làm đẹp "cái kho", bằng mọi giá ta hợp thức hóa nó, cho nó nhiều ý nghĩa, thậm chí đưa nó lên thành biểu tượng?

Cuộc sống con người đối diện quá nhiều biểu tượng ở mọi góc độ. Nhưng một khi ta nhận thức rằng bản thân đang bị bao vây và chi phối bởi chính những biểu tượng mà ta tôn sùng thì câu hỏi đặt ra là có nên tiếp tục cung cấp thêm biểu tượng cho cuộc sống không?

Khi "khỏang không" bao trùm thì "cái kho" biến mất.

Tôi mong muốn một Kiến trúc không-hiện-hữu.



Không Giới Hạn

Về mọi thứ. Văn hóa, truyền thống, tập quán, không gian... Bởi vì ở nơi đây chứa những cái cục bộ, giới hạn, mâu thuẫn... Thật ra chúng là cái kho.

Sự mở rộng vô hạn... Khi đó ta bao quát được toàn bộ.



Trực Giác


Trực giác là để phủ định.

Trực giác là cái cuối cùng để xác định cái chân thật.